Chuyện thầy Đỗ Việt Khoa và kết cục ... mất dạy
![]() |
| Thầy giáo Đỗ Việt Khoa trong chương trình “Người đương thời” cách đây vài năm |
Câu chuyện thầy giáo Đỗ Việt Khoa lại nóng trên báo chí. Thầy Khoa định nghỉ dạy. Báo chí như thể bị sốc. Như thể vụt mất một… tượng đài chống tiêu cực mà chính họ vừa dựng lên.
Cũng cảm thông cho báo chí. Bởi trong một xã hội toàn người câm thì việc dám nói của thầy Khoa quả là một của hiếm để tuyên truyền.
Nhưng báo chí đã thổi quá đà. Cứ mỗi ngày, mỗi sáng là hàng chục bài dựng chân dung thầy như một người hùng. Từ một… ông giáo làng, hình ảnh thầy Khoa ngày một vụt lớn như thể một tượng đài chống tiêu cực.
Cả nước biết thầy.
Rồi thầy thành “người đường thời”. Ngồi ghế “người đương thời”, thầy nói như vĩ nhân!
Thế nên, cái kết cục… mất dạy (giã từ nghề giáo) của thầy bây giờ là điều không quá bất ngờ (xin lỗi thầy Đỗ Việt Khoa, tôi dùng lối chơi chữ này không nhằm nhạo báng thầy, mà để nói tới một bi kịch đáng nhạo báng khác trong lối thổi anh hùng của báo chí và trong bản chất của một nền giáo dục vốn sẵn khá nhiều điều… mất dạy- giáo dục phản giáo dục!).
Đó là cái “tội” của báo chí. Bi kịch của thầy Khoa phần lớn do sự thổi dựng của báo chí. Hệ quả tất yếu của một kiểu lối dựng anh hùng trong thời buổi khan hiếm những tấm gương điển hình “người tốt việc tốt”.
Nếu bình tĩnh và chừng mực hơn, có thể báo chí và thầy Khoa sẽ góp phần kéo cái đích của việc “đấu tranh” đến gần hơn, chứ không phải vô tình lại đẩy nó… vời xa như bây giờ.
Về phần thầy Khoa. Tôi tôn trọng việc làm của thầy, đặc biệt là trong một môi trường mà hầu như tất thảy ai cũng chọn cách câm lặng. Nhưng tôi cũng ngộ như thầy Văn Như Cương: Hình như thầy Khoa không bình thường?
Không dám nói nhiều. Nhưng tôi giật mình khi nghe những phát biểu của thầy trên báo, trên truyền hình. Càng hốt hoảng và… bật cười khi nghe tin thầy ứng cử Đại biểu Quốc hội.
Mặt khác, cứ có cảm giác thầy Khoa luôn nghĩ mình rất gần gũi thầy Nhân Bộ trưởng (nay là Phó Thủ tướng). Hình như trước khi quyết định giã từ nghề giáo, thầy Khoa cũng đã chủ động bắn tin đến thầy Nhân Phó Thủ tướng và ông Chánh Thanh tra Bộ Giáo dục- Đào tạo ?
Ngay từ khi chuyện thầy Khoa mới nóng, tôi đã viết những dòng này:
Chuyện thầy giáo Khoa một mình ngáng gậy chống… trời làm om cả nước. Dư luận đồng tình, dân chúng ngợi khen. Nhưng không ít (nếu không muốn nói là quá nhiều) đồng nghiệp của thầy, những giáo viên đang đứng trên bục giảng lại cười khỉa thầy là "thằng điếc". Tôi nghe nhiều lắm. Và vì thế đến giờ, dẫu ủng hộ quyết định tự ứng cử Quốc hội của thầy, nhưng tôi không dám tin vào khả năng trúng cử. Và hồi đó, phải đợi lâu lắm, khi sự việc inh ỏm cả nước, khi tính mạng thầy và cả gia đình có nguy cơ bị đe dọa…. Lúc đó ông Bộ trưởng mới tiền hộ hậu ủng đẫn đoàn quan chức có đủ nhà báo, truyền hình về thăm thầy để… quay phim chụp ảnh. Dường như sau chuyến thăm ấy, ông Bộ trưởng có vẻ được điểm, phiếu có vẻ… tăng. Có lẽ cũng chính vì thế mà cái phong trào "chống tiêu cực" trong giáo dục nhân chuyện thầy Khoa được thổi lên mấy tháng rồi lại… bình yên! Nực cười đến độ lãnh đạo nhà trường nọ yêu cầu các thầy cô phải nộp bản báo cáo thành tích "chống bệnh thành tích và chống tiêu cực" đúng hạn, nếu không sẽ bị trừ điểm… thi đua!
Chuyện thầy Khoa, ngay từ lúc đầu đã được nhân điển hình để dồn phiếu cho một chuyện khác, một phong trào khác.
Báo chí không ngộ ra. Thầy Khoa không ngộ ra. Và cả một đội ngũ đông đảo những người ủng hộ thầy Khoa cũng đã không ngộ ra điều này.
Nhiều cái ngộ quá, cộng với công nghệ thổi dựng của báo chí khiến thầy Khoa như người hùng trên mây.
Đó là bi kịch từ chuyện ngộ ở chính thầy Khoa.
Về phía nhà trường. Tất nhiên không ai gật đầu đồng ý trước kiểu lối thi cử và giáo dục hiện lộ trong những đoạn clip của thầy Khoa. Nhưng có ai, khi nào thử đặt mình đứng về phía những người thầy khác của trường Vân Tảo?
Nhiều người bảo: mình không làm gì sai thì không mắc gì phải sợ. Đúng. Nhưng có ai, có người thầy nào chịu nổi khi lúc nào, ngày nào cũng có người cặp kè cái máy ghi âm, theo dõi từng bước chân để phục thu tất tật những gì mình chuẩn bị nói? Một ngày hai ngày còn cố im chịu được. Nhưng mãi mãi quanh năm suốt tháng như thế thì… không nổi đóa lên mới là lạ!
Vì thế, tôi đồng với cách nghĩ của giáo sư Văn Như Cương khi lắc đầu không nhận thầy Khoa, cho dù trước đó ông đã hứa (Đọc thêm bài trên Vietnamnet vào ngày 23/05/2010: Lời hứa của hiệu trưởng danh tiếng với thầy Khoa đã tắt). Giả như tôi là hiệu trưởng như giáo sư Cương, tôi cũng lắc đầu nói không với thầy Khoa.
Bi kịch của thầy Khoa - âu cũng chính là bi kịch của nền giáo dục!
12 comments
Đáng tiếc việc đã xãy ra, GV phải đem tài năng của mình giúp HS thành công, Thầy khoa rảnh lên mạng tạo blog, web dạy học về môn mình còn hơn nhòm ngó người khác. cây bé kg chống được trời. Ai là người cứu (đưa) GD VN vươn lên? Delete
Tôi không nghĩ rằng một trang web như http://www.mathvn.com lại tự nhiên chọn bài báo của TDN để đăng.
Duy nhất một bài trong chuỗi sự kiện về thầy ĐVK.
Nếu làm Toán là như vậy thì thế giới phải học VN nhiều lắm. Vì giả thiết không cần đưa ra, góc nhìn khách quan không có mà có thể chọn ngay một ý kiến cá nhân để làm kết quả.
Thật đáng buồn.
Chiều nay tôi lại đi qua đường Tạ Quang Bửu, có lẽ sẽ dừng lại một chút để "thơ thẩn" với thầy.
Delete
cũng là một đồng nghiệp của ông Khoa. Tôi thấy kỳ thi lần này chẳng khác gì so với kỳ thi năm 2006. có khác chăng là sự bao che của ngành cho những việc làm của mình. " Phải tạo điều kiện cho các em tốt nghiệp,...." còn tạo điều kiện ntn thì ai cũng biết rồi. Delete
Tôi không chỉ buồn về những điểm còn tồn tại trong Giáo dục Việt Nam mà còn buồn về những điểm chưa ổn trong tính cách Việt của chúng ta. Những đất nước phát triển về mọi mặt, theo cách nhìn nhận của riêng tôi, ở nước họ có những dân tộc có tính cách mãnh liệt. Tính cách Việt mới là khởi nguồn của mọi tồn tại trong xã hội ta hiện nay chứ không riêng mảng giáo dục. Tính cách không mãnh liệt sẽ khiến chúng ta tiếp cận đến vấn đề hời hợt và giải quyết vấn đề qua loa. Tôi chỉ buồn chứ không bức xúc; bởi xã hội chúng ta sẽ phải trải qua những giai đoạn như vậy mới được vuông tròn. Hãy nhìn lại, năm 1945 mấy người biết chữ? bao nhiêu phần trăm là nông dân? Khi Quang Trung đang đánh đuổi quân Thanh thì người phương Tây đã lên sàn chơi chứng khoán rồi mà. Chuyện thầy Khoa, buồn, nhưng xin đừng bức xúc! Tính cách Việt sẽ tốt đẹp theo lộ trình của nó mà. Và không chỉ giáo dục mà mọi chuyện khác cũng vậy. Phạm Cường Chí - phamcuongchi@yahoo.com Delete
Vâng liệu có như vậy được không. Trong khi cái lộ trình thay đổi của tính cách Việt còn quá xa xôi. Lúc mà nhân loại đi đến bước hoàn thiện thì cái thực trạng "cũ rích" vẫn đeo đuổi với bóng dáng hắc ám, cù lần. Cái lúc mà tính cách Việt thật sự thay đổi là khi nào. Chờ ư? Chờ để cho bụi thời gian làm nhòa đi cả nhân ảnh của những kẻ thức giả, mà hắc ám vẫn đeo đẳng dài dai.
Đúng! Một kỳ thi tốt nghiệp vói định hướng "TẠO ĐIỀU KIỆN CHO CÁC EM THI TN". Hay thật, ngồi trong phòng thi tám chuyện cả buổi trời, rồi vẫn hoàn thành nhờ các "ĐIỀU KIỆN" ấy. Một kỳ thi vói 40% học sinh các trường điểm trong một phòng, thời gian phát đề gần 15 phút. Đó là đóng góp "KHÁCH QUAN CHO MỘT NĂM THẮNG LỢI" nhằm tiến tới phổ cập giáo dục. HAAAAAAAAAAAAAAAAAAIIIIIIIIIIIIIIIIIIII? Ai oán nghìn năm!
Delete
Vâng, tôi tin là như thế! Cơ sở để tôi tin: Thông tin ngày càng nhiều và đa chiều; Tây sang ta nhiều và ta cũng đi Tây nhiều; cơ cấu kinh tế thay đổi sẽ thúc đẩy tư duy thay đổi. Sự va chạm về văn hoá, kinh tế, chính trị ... trong không gian "nối mạng" sẽ làm cho tư duy của chúng ta nhanh đổi mới hơn. Và như một quy luật, cái mới hợp lí và khoa học sẽ đè cái cũ hắc ám, cù lần như bạn nói. Dân ta còn đang ham "bằng" chứ chưa ham "chữ". Khi thực tiễn đòi hỏi đến mức cao, chẳng hạn như đi làm cho các công ty nước ngoài bắt buộc ta phải giỏi ngoại ngữ. Tính cách Việt sẽ vuông tròn khi bị thực tế khắc nghiệt đòi hỏi. Cái thực tại hiện nay chưa đủ để nó nổi loạn, tôi nghĩ thế. Khi đọc xong cuốn "Tiếng cười dân gian Việt Nam" tôi buồn vì thấy ngần ấy ngàn năm mà chuyện chỉ tập chung vào những mẩu "ăn tục, nói khoác". Chuyện dân gian, cổ tích của ta khác với chuyện của họ nhiều lắm. Ta đã thoát khỏi đói ăn nhưng đang còn đói danh ghê lắm. Bố mẹ đến cơ quan, nhà có con học đại học thì kể hơn hớn, nhà có con học trung cấp thì không muốn kể. Mình vẫn muốn học đại học để làm quan to, làm rạng ranh tộc họ chứ chưa mấy khát vọng học hành để cứu nhân độ thế ... mọi chuyện phải từ từ. Và hãy bắt đầu từ bản thân ta, gia đình ta trước! Delete
Đất nước ta cần phải có ít nhất là 1 ông lãnh đạo như PUTIN và có ông bộ trưởng GD như XOKHOMLISKI thì thầy DV Khoa mới đứng vững vàng. Delete
Chán, Thi Tốt nghiệp mấy năm gần đây chẳng khác gì trong video của thầy Khoa năm 2006. Các Chủ tịch hội đồng thi đều nói câu "hãy tạo điều kiện thoải mái nhất cho các em làm bài", còn các giám thị coi thi cùng phòng thi với tôi thì bảo "năm ngoái trường này cũng đậu 100% rồi thôi thì năm nay để cho họ đạt mặt bằng năm ngoái" - nghe mà tức đến tận cổ. Hình như các giám thị các trường coi thi cùng tôi được tập huấn trước hay sao ấy, ai cũng có cách coi thi giống nhau là "tạo điều kiện cho các em chuyền bài cho nhau".
Buồn quá bời thấy bất lực, với tư cách là một giáo viên mà thấy thối nát một kỳ thi, nếu Bộ giáo dục đã quyết tâm cho học sinh tốt nghiệp hết thì đừng tổ chức thi tốn bao nhiêu tiền của vậy mà chỉ để giáo viên đi nhìn hs quay cóp.
Delete







Đăng một Nhận xét
» Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm, hãy đăng kí nhận bài mới qua email.