Lê Bá Khánh Trình ngày ấy, bây giờ ...
Tôi đã tò mò, để rồi cố công mà tìm hiểu về thần đồng toán học, người được mệnh danh là "cậu bé vàng của toán học VN" những năm đầu thập kỷ 1980, người đi thi toán học quốc tế đã vừa đoạt giải nhất trong số 8 giải nhất của 40 quốc gia tham dự, đồng thời là người duy nhất đoạt giải đặc biệt cho lời giải đẹp nhất kỳ thi năm ấy, ra sao bây giờ...Đường đến với toán học
Lê Bá Khánh Trình sinh ra ở Huế trong một gia đình có 6 anh chị em, bố là giáo viên trường Đại học Y, mẹ là giáo viên cấp 2. Trước khi vòng nguyệt quế của giải thưởng Toán quốc tế đặt lên đầu anh, Khánh Trình chỉ là một cậu bé nghịch ngợm, ham chơi, học "lệt lệt" như lời anh tự nhận, dù thời đó, "con giáo viên" cũng là một thương hiệu cho sự học hành không đến nỗi nào của anh. Cơ duyên đến với toán học của cậu bé Khánh Trình cũng tình cờ : Nghỉ hè lớp 9, trong một lần xem Báo Thiếu niên tiền phong, thấy có đăng đề bài thi toán dành cho học sinh giỏi quốc gia, Trình mày mò tự giải, rồi ham thích những con số từ lúc đó. Cũng là cơ duyên khi đúng năm đó, tỉnh Bình Trị Thiên mở lớp chuyên toán ở Huế, Trình đi thi và trúng tuyển dù kết quả mà anh đạt được không phải là cao.
Toán học chiếm bao nhiêu thời gian với Khánh Trình khi bé ? Với những người học toàn diện thì không sao, nhưng anh học thiên về toán, các môn khác chỉ học cầm chừng. Toán học hấp dẫn anh đơn giản qua sự quan sát đối chiếu những nét tương đối để làm. Anh cũng không tự lý giải được tại sao mình lại theo môn toán mà không phải là một môn học nào khác. Trước kỳ thi học sinh giỏi toán toàn quốc, Khánh Trình chỉ đoạt giải ba trên tổng số gần 200 học sinh dự thi. Nhưng sau đó có 20 học sinh cao điểm nhất để chọn lấy 4 người sẽ được bồi dưỡng để thi toán quốc tế, Khánh Trình là một trong số đó. 4 học sinh đã ở chung với nhau trong 2 - 3 tháng ở nhà khách của Bộ Giáo dục để hằng ngày được các thầy bồi dưỡng, không chịu áp lực cụ thể nào ngoại trừ việc cố gắng giải bằng hoặc hơn học sinh thi quốc tế năm trước. Kỷ niệm của Khánh Trình thời ấy là những lần tắm ở bể nước, nhà khách không có nhà vệ sinh nên mọi sự giải quyết là chạy sang bờ đê bên kia. Riêng việc ăn uống được đặt cơm ở một nơi rất sang trọng, nơi đó như là chỗ của các bộ trưởng đến ăn. Khi đó tiền ăn được Nhà nước cho nhưng gia đình cũng phải góp thêm cho các em. Những người lớn thắc mắc về nhóm trẻ con ăn ở nơi có tiêu chuẩn dành cho bộ trưởng là sự thú vị còn rất lâu trong ký ức Lê Bá Khánh Trình.Giải đặc biệt từ bài toán sai và sự ưu ái thời gian của giám thị !
Hồi đó, nhóm học sinh đi thi Olympic toán học quốc tế ở Anh cùng các thầy đã rất liều. Đó là Phạm Văn Tiệp (hiện đang ở Mỹ), Bùi Tá Long (trước làm ở Viện Cơ rồi chuyển sang Viện Môi trường), Phạm Ngọc Anh Cương (hiện sức khỏe rất yếu, đang ở nhà) và Lê Bá Khánh Trình. 4 người đều chưa có visa vào Anh nhưng vẫn lên đường, đi vòng sang Nga, ở đó gần một tuần lễ để xin visa vào Anh từ Moscow. Các thầy do Bộ Giáo dục cử đi là những người có kinh nghiệm trong việc đưa học sinh đi thi. Giấy mời của Bộ Giáo dục Anh đã khiến cho việc xin visa từ Nga không đến nỗi khó.
Lần đầu tiên, bước chân ra nước ngoài, ấn tượng của nhóm học sinh bé nhỏ ấy chỉ là sự sững sờ, choáng váng. Ngoại ngữ của các anh khi đó chỉ đủ để giao tiếp sơ sài. Ký túc xá của Đại học London là nơi tiếp đón các bạn của gần 40 đoàn từ các nước đến dự thi. Ngày đầu tiên thi, bài số 2 về hình học tương thích với cuốn sách hình học rất hay mà trước đây ở nhà Khánh Trình đã đọc rất hứng khởi với những bài tập anh làm rất kỹ, nên anh ứng dụng như cháo chảy.
Khánh Trình giải đề thi nhanh chóng, nhưng anh cũng tự nhận, dường như các thầy đã bồi dưỡng đúng hướng để các anh thi không bị khớp, bị bất ngờ với một đề thi từ một đất nước với văn hóa và ngôn ngữ xa lạ thời ấy. Tuy nhiên sau đó Khánh Trình phát hiện ra mình giải sai bài hình học khi chỉ còn 15 phút nữa là hết giờ. Sự lo lắng và sự cập rập của thời gian lại là động lực cho anh nghĩ ra cách giải mới mẻ, sáng tạo hơn. Bài đã giải là bài công phu, rất hay nhưng nó sai. Khi anh bắt đầu chép lời giải thì chỉ còn 10 phút, Khánh Trình xin phép giám thị người Anh cho thêm thời gian để làm, ông đã rất vui lòng ngồi chờ anh làm cho xong bài, anh được thêm 10 phút để hoàn thiện bài thi của mình.Sau 2 ngày thi, 4 ngày chấm thi là có kết quả để phát thưởng. Khi thi xong, cảm giác ít nhiều mình cũng sẽ được giải vì bài làm tốt, trong bữa tiệc của ông Thị trưởng London chiêu đãi họ cũng đã nói nhóm học sinh VN đoạt giải cao. Cảm giác gì lúc đó ư? Chỉ là sự nhẹ nhõm rằng sau một thời gian tập trung vào học dài ngày để đi thi thì xong việc là yên tâm như trút đi một gánh nặng. Khi trở về, đoàn học sinh đoạt giải năm đó được mời xuống máy bay trước tiên với đại diện của Bộ Giáo dục ra đón và tặng hoa cho các thành viên đoạt giải. Trong đoàn có một bạn là cháu gọi Thủ tướng Phạm Văn Đồng bằng “ông trẻ” nên đoàn học sinh đã được gặp Thủ tướng trong một cuộc gặp mang tính chất gia đình.
Tôi chẳng có gì quá xuất sắc, cũng chẳng mong muốn gì !
* Giải thưởng đặc biệt và giải nhất (42/42 điểm) khi đó của anh có là một áp lực với anh khi đó không ?
- Có chứ, đơn giản nhất là việc đi và về đều được trọng thị. Lúc chuẩn bị đi được ưu đãi nhiều, mọi người cũng đặt niềm tin và mong đợi. Khi về, mọi người đón tiếp hồ hởi cũng gây ra một cảm giác mắc nợ với tôi. Nhưng khi đó tôi còn nhỏ, nên gánh nặng ấy cũng không đến nỗi là một áp lực. May mắn là nhờ giải thưởng đó, tôi được chọn vào thẳng đại học và được đi học ở nước ngoài.
* Khi học ở Đại học Lomonosov, thầy và các bạn học có biết anh là người từng đoạt giải đặc biệt, được coi như là thần đồng toán học khi ấy không ?
- Ít người biết lắm vì nước Nga là một nước có nền toán học cũng phát triển và vững mạnh trên thế giới. Họ đi thi học sinh giỏi cũng là chuyện bình thường. Tôi chỉ gặp lại một số người nhưng họ đã học trên tôi một khóa vì tôi còn phải học ngoại ngữ mất một năm ở VN nữa.
* Anh học gì ở Lomonosov ?
- Tôi học gì nghĩa là sao ? Tôi học toán thôi. Chuyên ngành toán, dù cũng được học thêm triết học, vật lý lượng tử, cơ... Theo nghĩa nào đó, học để thi cử thì tôi học cũng bình thường, các kết quả thi cũng tốt. Học bổng của tôi cũng đủ sống và cũng bởi tôi không đua đòi gì. Mùa hè tôi đi theo các đội xây dựng của Nga nhưng sức khỏe không đảm bảo nên tôi chỉ đi duy nhất lần ấy.
* Có một thời gian người ta gọi anh là "cậu bé vàng của toán học VN", sau khi anh được giải ?
- Ai gọi tôi như vậy kìa ?
* Nếu không có giải thưởng toán biến chú bé Lê Bá Khánh Trình trở thành "thần đồng toán học" "niềm tự hào của toán học VN", "cậu bé vàng của toán học VN" thì anh có hình dung mình sẽ trở thành một người khác không ?- Tất nhiên là cảm giác lúc này lúc khác khác nhau cũng tùy thời điểm tùy sức khỏe. Tôi cũng chẳng có đam mê gì quá đối với một cái gì để được gọi là quá. Nhưng để làm việc tôi thấy dạy toán như thế này cũng được rồi.
* Khi đó anh có ý muốn ở lại Nga không ? Vì đó cũng là một môi trường lý tưởng để học tập và nghiên cứu ?
- Nếu mà mình xuất sắc, người ta đề nghị thì mình sẽ xem xét, nhưng thực ra tôi cũng chẳng có gì quá xuất sắc, cũng chẳng có mong muốn gì...
* Anh có muốn trở thành một nhà khoa học thay vì chỉ làm công việc giảng dạy ?
- Lúc ở Lomonosov có lúc tôi muốn, nhưng có lúc lại không muốn làm khoa học. Nhưng tôi thấy như ở Nga, một người làm khoa học phải có đam mê mãnh liệt, phải có những hy sinh nào đó, có những tố chất nào đó.
* Hy sinh ở đây là cái gì ?
- Là phải bỏ thời gian thường xuyên suy nghĩ về một thứ gì đó, không được lơ là.
* Anh học bao nhiêu năm ở Nga ?
- Gần 10 năm.
* Thầy giáo hướng dẫn cho anh là một người rất giỏi phải không ? Ông có hướng anh theo đuổi việc nghiên cứu khoa học hay không ?
- Tôi không có cảm giác ông muốn làm điều đó. Tôi nghĩ ông đánh giá công bằng, vừa phải.
* Anh có bao giờ nghĩ đến những ứng dụng của toán học không ?
- Tôi chỉ nghĩ đến mức độ lý thuyết thôi, có lẽ là do các thầy của tôi chỉ truyền đạt về mặt lý thuyết, còn nếu mà tự tìm hiểu nghiên cứu thì có lẽ tôi chưa có dịp.
* Anh thấy trong cách luyện thi học sinh để thi giỏi toán quốc tế như “luyện gà nòi” có vấn đề gì không ?
- Nếu không đặt vấn đề thành tích là thể diện quốc gia thì cũng không cần. Như Nga họ không cần, họ coi là cuộc chơi và thi cho vui thôi, có lẽ họ coi thể diện quốc gia sẽ được thể hiện ở những mặt khác.
* Tình yêu của anh với toán học có còn không ?
- Chắc là còn nhưng tôi không còn thời gian để làm một điều gì khác nữa. Có gia đình và lớn tuổi người ta suy nghĩ khác.
* Nếu không có toán học, thì anh sẽ như thế nào ?
- Tôi cũng chẳng biết tôi như thế nào ? Chắc tôi cũng sẽ tìm tòi học tập và truyền đạt điều đó qua công tác giảng dạy. Còn làm ngoại giao, kinh tế, lăn lộn cái gì đó chắc tôi không làm được.
* Lỗi có phải tại giải thưởng và sự vinh danh khi ấy quá sức anh không ?
- Tôi không hiểu, nếu mọi người kỳ vọng hay đánh giá gì vào tôi thì đó là từ phía mọi người thôi.
Những thất vọng không tạm thời
Lê Bá Khánh Trình thấy mình may mắn khi năm 34 tuổi, có một bà cụ viết cho anh một lá thư giới thiệu con gái của bà cho anh. Anh đã quen vợ trong hoàn cảnh đó, còn trước đó anh chưa bao giờ có bạn gái. Nơi anh đang sống là nhà của bố mẹ anh mua cho anh khi anh trở về từ Nga. Gia đình 5 chị em thì có 2 người đang sống ở Mỹ, cuộc sống của các anh em Khánh Trình đều yên ổn, thành đạt. Anh cũng không có ước mơ gì khác ngoài sự hài lòng với cuộc sống hiện tại, một chút lo lắng cho sức khỏe của mình, mong sao mình khỏe mạnh.
Bây giờ anh đã trở thành một người hoàn toàn khác với cậu bé Lê Bá Khánh Trình ở Huế thời chưa đội vòng nguyệt quế kia. Cặp kính cận trên khuôn mặt ngơ ngác đến tội nghiệp, cái dáng cao lòng khòng đi liêu xiêu trong buổi gặp hôm ấy làm tôi cảm thấy đau lòng. Dù anh hài lòng với cuộc sống hiện tại, dù anh chỉ mong nhất là sức khỏe cho mình, dù anh có một gia đình với 2 đứa con ngoan, tôi vẫn không ngăn được cảm giác thất vọng dâng lên trong lòng.Một thần tượng của thế hệ trước chúng tôi nhiều năm, một cái tên mà những học sinh say mê toán học phải kính nể, thần đồng ấy hôm nay lại là một giáo viên luyện thi cho lớp năng khiếu của trường năng khiếu TP.HCM, anh chưa từng là trưởng khoa Toán của Đại học Khoa học Tự nhiên như người ta đồn đại. Anh sống bình dị, khép kín, giống một cái cây sau cơn bão không sao mà trổ những cành lá non kiêu hãnh khi các cành và mầm của nó đã bị vặt hết. Lê Bá Khánh Trình chưa bao giờ có một thành tích hay sự kiện gì trong cuộc đời vượt được giải thưởng mà anh giành được năm 1979 ở London.
Có điều gì đã xảy ra sau giải thưởng ấy, phải chăng là những áp lực, những kỳ vọng lớn lao của nhiều người để thay vì biết đâu theo nghiệp cha, anh có thể trở thành một bác sĩ giỏi, hay đơn giản hơn, một người nào đó có một cuộc sống và tâm thế không như hôm nay, để cảm giác không chỉ riêng tôi khi tiếp xúc với anh, là sự co ro, rụt rè, khiêm nhường dễ khiến người đối thoại nản chí, chưa bao giờ làm khoa học, chưa bao giờ phát minh ra bất cứ cái gì hay áp dụng toán học vào một lãnh vực nào đó trong cuộc sống trừ việc đi giải dạy chính môn toán mà anh đã học 10 năm ở trường đại học lừng danh không chỉ của nước Nga: Lomonosov.
Anh không quan tâm đến mục đích của tôi, dù tất nhiên tôi đã giới thiệu mình là nhà báo. Anh cũng không hỏi một lần bao giờ báo ra, viết cái gì về anh? Anh cũng hoàn toàn thờ ơ với những câu hỏi để lặng lẽ trả lời những câu trả lời không thể đơn giản hơn. Để đưa nhà báo "đi từ thất vọng này đến thất vọng khác", để tôi chỉ muốn hét lên "rằng tại sao anh lại nhận lời gặp tôi ? để làm gì khi anh không có câu chuyện nào để kể, không quan tâm đến mọi chuyện và cả cuộc đời ngoài cái giải thưởng "oan nghiệt" kia, anh không làm được bất cứ điều gì ?". Lê Bá Khánh Trình đến hẹn đúng giờ, và sau khi kết thúc thì xin phép ra về. Nhưng nụ cười duy nhất là khi phóng viên ảnh đến chụp hình. Cuộc phỏng vấn lần thứ nhất, anh ướt đẫm vì đi xe máy và hôm ấy đường Đồng Khởi thành sông, trong tiệm cafe Mojo dường như quá sang trọng khiến tôi thầm trách mình vì việc chọn địa điểm này mà gặp nhân vật. Cuộc gặp thứ hai ở Press cafe, nơi bình yên hơn, nhẹ nhõm hơn, nhưng Lê Bá Khánh Trình vẫn thế, vẫn đến đúng giờ, vẫn gọi một thứ trà nóng, uống bằng hai tay và uống xong, trong khoảng giữa của sự im lặng nơi tôi, anh xin phép ra về !
Phản hồi (Khoa, Minh Biện)
Bài “Lê Bá Khánh Trình (LBTK) ngày ấy, bây giờ…” gần đây của Thái Hòa trên báo Thanh Niên có lẽ là bài phóng sự hay nhất về LBKT nhưng cũng đồng thời là một trong những bài viết củ chuối nhất về ông. Tại sao nó hay và tại sao nó lại củ chuối?
Có lẽ rất rất nhiều người dân VN ngộ nhận rằng giải đặc biệt toán quốc tế (IMO) là đỉnh cao của Toán Học và rằng hiện giờ LBKT là một nhà toán học lớn của VN. Do đó, trong nhiều bài viết trước đây, các nhà báo đã lăng xê một giảng viên Toán đã lớn tuổi LBKT bằng những chiến tích thời còn phổ thông, mặc dù nhân vật được đề cập chưa chắc đã hạnh phúc khi đọc những lời ca ngợi này. Tuy nhiên, những bài viết ca ngợi như thế này lại có ảnh hưởng khá tai hại, không những đối với đối tượng độc giả mà còn đối với ngay cả LBKT. Tôi biết, có một số người có thể vì ghen tị với những người được huy chương toán quốc tế hoặc vì muốn “chứng minh” rằng ông không giỏi như người ta ca tụng đã chỉ trích và ném đá LBKT (thay vì ném đá các nhà báo) khá nặng nề.
Theo tôi biết, LBKT không phải là một nhà khoa học và cũng chưa bao giờ tự nhận mình là người như thế. Do đó, việc nhiều người thất vọng khi phát hiện ra rằng ông, một nhà giáo, chẳng có công trình khoa học nào đáng kể chẳng khác nào một câu chuyện cười. Nó hài hước giống như việc bạn đòi hỏi David Beckham phải có công trình khoa học ác liệt. Nhưng có lẽ tại ông trầm tính và cũng không cho rằng mình là người của công chúng nên chẳng việc gì phải đi giải thích phân bua này nọ. Cho nên bài báo trên hay ở chỗ Thái Hòa hỏi thẳng LBKT “ông làm nghề gì”, “sao ông không ở lại Nga tiếp tục nghiên cứu”, “ông thật ra có còn nghiên cứu Toán không”,… để LBKT tự trả lời rất súc tích và trung thực về bản thân mình, bình dị chứ không chói lọi như người ta vẫn tưởng.
Sau đoạn phỏng vấn “tôi chẳng có gì quá xuất sắc” khá hay trên, tác giả Thái Hòa lại “thất vọng không tạm thời“. Đến giờ tôi vẫn không hiểu là tác giả thất vọng về ai và thất vọng vì cái gì. Thất vọng vì LBKT thờ ơ với tác giả (và với việc mình được lên báo) hay thất vọng vì “thần đồng toán học” chưa bao giờ nghiên cứu khoa học hay thất vọng vì một cái bệnh nào đó của Việt Nam? Giải thưởng Toán quốc tế là một niềm vui chứ không phải là một sợi dây thòng lọng buộc người ta phải gắn bó với khoa học suốt đời.
Đến đây, tôi mới tiết lộ cho các bạn biết rằng LBKT là một trong những thầy dạy Toán của tôi hồi cấp 3 và vẫn còn đọng lại trong tôi nhiều ấn tượng đẹp về một người thầy rất nhiệt tình đối với học sinh. Thường hay ngồi bàn đầu trong những buổi học chuyên đề (đặc biệt là chuyên đề về Lý Thuyêt Đồ Thị - Graph Theory) nên tôi không thể quên cái ấn tượng rằng thầy giảng bài nhiệt tình đến nỗi nước bọt thường xùi ra mép và có lúc văng cả lên tay tôi. Nói hơi quá thì những lần xùi bọt mép của thầy đã một phần nào đó giúp tôi cảm thấy các bài toán đồ thị hấp dẫn đến tận bây giờ. Việc nhiều cựu học sinh chuyên Toán Tin NK đang rất thành công trên con đường của mình không thể không có công đóng góp của các thầy dạy Toán NK. Do đó, thầy Trình, cũng như các thầy dạy Toán khác, đã thành công và đáng được khen ngợi trên cương vị một người thầy giáo. Khi viết rằng “Lê Bá Khánh Trình chưa bao giờ có một thành tích hay sự kiện gì trong cuộc đời vượt được giải thưởng mà anh giành được năm 1979 ở London”, tác giả Thái Hòa đã vô tình tự tát vào mặt mình.
14 comments
Bạn Khoa bình luận rất hay. Đúng là chúng ta đã kỳ vọng quá nhiều, hy vọng những chú gà nòi thi quốc tế sẽ trở thành một cái gì đó. Nhưng dường như có một nghịch lý là hào quang tỏa ra trước khi vào đại học là quá sớm. Nó dường như làm cho người ta mỏi mệt ngay trước khi bước vào trận đấu chính, trên đấu trường đại học và sau đại học. Niềm say mê ấu thơ của những cậu bé có vẻ không chọi lại được những khắc nghiệt của nghiên cứu khoa học thực sự khi không có ai chỉ đường, và nó làm mòn dần niềm đam mê. Đến khi họ nhận ra là không còn hứng thú nữa, thì đã quá muộn để làm một điều gì khác.
Tất nhiên những điều này có thể chỉ là suy diễn, vì bản thân toán học là một lĩnh vực khó để tìm ra cái mới, nếu anh không tìm ra thì anh chỉ là người giải toán, thầm lặng.
Delete
Đọc bài này tôi cảm thấy buồn. Lê Bá Khánh Trình cũng là thần tượng một thời của tôi.
Chúng ta đã quá chú trọng vào những giải thi IMO, chúng ta cứ cắm đầu luyện gà chọi; để được gì cơ chứ? Nó chỉ là một cuộc thi chơi thôi!
Những kiến thức toán dạy trong đại học, sau đại học; những kiến thức và phương pháp nghiên cứu có một cách tư duy khác hẳn đối với những thủ thuật, chiêu thức luyện gà chọi mà ta quá chú tâm ở phổ thông.
Delete
học toán phải đi trước nghiên cứu toán. học giỏi toán chỉ là tiếp thu kiến thức đã có, vận dụng những kiến đó vào giải những bài toán trên nền kiến thức đó.Nếu có tìm ra được cách giải hay, cách giải mới chứ không phải là phát minh toán toán học mà chỉ là phương pháp giải toán mà thôi.Nếu đem so sánh nghiên cứu toán so với các nghành khoa hoc khác thì toán rất khó, vì nó là môn cơ sở của tất cả các nghành khoa học.Nếu như đối với kinh tế một nghiên cứu phát triển một nghành công nghiệp thuộc một vùng nào đó thì đươc coi là công trình khoa học. Còn đối với toán hoc thì phải toàn thế giới công nhận.Lê Bá Khánh Trình hiện tại chưa có công trình khoa học nào nhưng hy vọng học trò của thầy Trình có thể làm khoa học được Delete
Là một thầy giáo tốt đã là một điều tuyệt vời rùi
Theo tôi mỗi người có một cách nghĩ riêng một cách sống riêng và nếu anh không hiểu người ta nghĩ gì thì tôt nhất là đừng nên bàn về người ta.
Delete
nước ta có nhiều thần đồng toán học nhưng cơ chế đã khiến họ không thể phát huy năng lực để giúp cho nền khoa học cũng như phát triển nước nhà. Thật đáng tiếc và đáng buồn thay.
Chúng ta tạo ra cơ chế, chúng ta thấy nó bất cập, chúng ta muốn thay đổi... nhưng hãy nhìn những gì chúng ta đã làm từ trước tới nay.!!??
Delete
Tôi cho rằng viết về một thần đồng như vậy là không nên. Mới đầu tôi có dự định in bài này mang về cho con đọc nhưng mang về có làm con mình nhụt chí đi hay không? Tôi hoàn toàn đồng tình với bạn Khoa. Dù ở cương vị nào thì bạn hãy làm một người "tốt" Delete
tôi kính trọng LBKT. mọi ng cũng đừng đặt lên vai anh những kỳ vọng quá lớn và thiếu cơ sở như vậy. có những nhà toán học giành giải thưởng Phil mà chưa hề thi toán quốc tế, còn LBKT với giải đặc biệt quốc tế, nhưng chưa hề có công trình nghiên cứu nào. Ai hơn ai? Sẽ thật nông cạn khi nói ai hơn ai, họ đơn giản đều là ngôi sao sáng ở các thời điểm khác nhau của cuộc đời họ.
hãy nhìn thêm về bầu Đức, 1 trong những nhà kinh doanh táo bạo nhất VN, thửa học hành thi ĐH nông lâm lần thứ 3 với đỗ, rồi lại bỏ ngang đi trồng rừng làm gỗ. thủ tướng NTD cũng chỉ xuất thân từ 1 y sĩ.
Túm lại là điều kiện để tỏa sáng bạn fải có những khoảng tối. Lúc nào cũng sáng thì tốn điện lắm nhà báo ạ :D
Delete
So sanh giua viec nghien cuu khoa hoc va viec truyen kien thuc cho hang ngan the he tre trong suot bao nhieu nam qua, co ve nhu phong vien qua coi thuong nghe thay giao. Nong can qua Delete
TP.HCM-27/08/2010
duyhung.phan@yahoo.com.vn
gửi tác giả Thái Hòa:
Tôi thật sự chúc mừng anh vì khoản nhuận bút mà anh đã nhận, thật là thú vị,đoạn đầu anh viết rất hay về giải thưởng IMO của thầy Trình, thế rồi sau đó anh đã viết không phải về thầy nữa mà chính là đang viết về cái tôi của anh:"cảm thấy đau lòng"&"cảm giác thất vọng dâng lên trong lòng". Phải chăng anh thất vọng vì thầy đã không "sướng run lên" vì được phỏng vấn bởi một nhà báo tài ba như anh, phải chăng thầy đã không nhìn thẳng vào mắt anh bằng tất cả sự tập trung chăm chú? Có thể anh sẽ nói rằng anh thất vọng vì cậu bé vàng của VN ngày nào giờ chỉ là một thầy giáo thôi sao, anh thất vọng vì nó quá khác biệt so với trí tưởng tượng của anh về thần đồng năm đó. Tại sao thầy lại nhận lời gặp anh? -Tại vì thầy tôn trọng anh-một nhà báo chân chính. Ấy vậy mà anh lại viết nên những lời như vậy về thầy, cái gì chứ, sự thất vọng của anh ấy à, anh muốn chia sẽ sự thất vọng của mình ư? Để làm gì cơ chứ? Để cho anh được nhẹ lòng đi hay là để bôi xấu một thần tượng của niềm tự hào toán học VN trong mắt chúng tôi - những người trẻ tuổi yêu toán đã và đang xem thầy Lê Bá Khánh Trình là thần tượng.
Xin lỗi vì tôi nói hơi mạnh miệng, lẽ ra nên cám ơn anh đã cung cấp cho tôi thông tin về thầy thì tôi lại đi trách móc anh, có lỗi, có lỗi quá.
Mong sao cho Khoa học VN nói chung và toán học VN nói riêng sẽ có nhiều nhiều nhân tài như thầy Lê Bá Khánh Trình, giáo sư Hoàng Tụy, giáo sư Ngô Bảo Châu và còn nhiều nhân tài khác nữa
Thân ái.
Delete
thế hệ đi sau như chúng cháu chỉ biết đến chú LBKT như một niền tự hào về trí tuệ Việt Nam, chú đẫ làm được một điều mà hiếm ai trên thế giới này có thể làm được. chuyện nhà báo là những gì những nhà báo nghĩ, cháu nghĩ nhưng nhà báo chưa bao giớ là dân Toán, chắc họ nghĩ chú LBKT như là David Bechkam hay cái gì đấy đại loại như thế, kệ họ; nếu như nhà báo kia không có chút gì thêu dệt thì những gì mà chú Trình cư sử thật là "dân toán" quá, làm máy ông nhà văn phát khóc, đâu biết vẽ vời gì... Delete
Dù sao chú Lê Bá Khánh Trình vẫn là thần tượng của cháu, các nhà báo chẳng có quyền gì để thất vọng cả,vì họ chỉ biết chém gió. Ko có gì cao quý hơn là người thầy-người ko chỉ truyền kiến thức,mà hơn hết là đam mê cho học sinh. Delete
Bài viết rất hay. Đáng để suy ngẫm đó các bác ạ. Đừng chạy theo thành tích. Người giỏi toán mà không thành nhà toán học, không một công trình khoa học danh giá cho đời là rất thất bại. Hiện nay, chúng ta có rất nhiều thất bại đang tồn tại và ... Delete
Có một người thầy đã từng kể cho mình nghe về người này mình nghĩ ông ấy thực sự giỏi nhưng diều gì khiến ông ầy ở lại Viêtf Nam một đất nước bầy giờ không cò đất dung võ.Thầy mình còn nói nước ta không chấp nhân việc ông sang nuoc ngoài fai chăng là sự tham vọng vô nghĩa của chính con người lãnh dạo nước ta trước kia đã làm lụi tàn đi cuộc sống của 1 nhân tài như vậy???????????????????????????? Delete



Đăng một Nhận xét
» Nếu đây là lần đầu bạn ghé thăm, hãy đăng kí nhận bài mới qua email.